Thái Nguyên chủ động phòng, chống cháy rừng mùa khô hanh
Cứu hộ thành công 2 cá thể Gấu ngựa
Chi cục Kiểm lâm thăm, tặng quà gia đình chính sách nhân dịp 27/7
Đội Kiểm lâm cơ động và PCCCR thực hiện tốt nhiệm vụ 6 tháng đầu năm 2018
Huấn luyện PCCC và cứu hộ cứu nạn năm 2018
»  Về công tác tổ chức bộ máy
»  Về công tác tài chính&CĐCS
»  Về công tác QLBV&PTR
»  Về công tác BTTN
»  Về công tác PC-TT
»  TC Xây dựng lực lượng
»  Quản lý bảo vệ rừng
»  Hành chính tổng hợp
»  Thanh tra pháp chế
»  Bảo tồn thiên nhiên
»  Thủ tục Hành chính
»  Danh sách (List)
Trực tuyến: 39
Lượt truy cập: 7715906
Ngày hôm nay: 5820
Ngày hôm qua: 36275
Tin tức & Sự kiện
NHỚ MÃI MỘT CON NGƯỜI- MỘT CHIẾN CÔNG
                                                                                                                                                                  
                                                                                                                          ĐINH XUÂN HÒA
                                                                                                      (Nguyên Chi cục trưởng Chi cục KL Thái Nguyên)
Hơn 40 năm công tác và làm việc trong ngành Lâm nghiệp rồi Kiểm lâm, tôi nhớ mãi hình ảnh của những cán bộ chiến sĩ yêu rừng tha thiết, bằng những việc làm tình nghĩa, tinh thần trách nhiệm, quả cảm và sự hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ được giao. Tình cảm với những người cán bộ chiến sĩ ấy cho đến nay đã hơn 15 năm về nghỉ rồi vẫn còn nguyên vẹn trong tôi, nhất là khi ngày truyền thống của lực lượng lại đến. Những ký ức ấy lại càng trào lên trong tôi, ngày 21-5-2017 là lần thứ 45 này vẫn như vậy.

Câu chuyện mà tôi viết lại hôm nay là một trong những kỷ niệm sâu sắc về một cán bộ kiểm lâm kiên trung và dũng cảm bất chấp mọi hiểm nguy. Anh là Nguyễn Văn Thảng, trưởng Trạm Kiểm soát Lâm sản Hóa Trung, Đồng Hỷ, Thái Nguyên (Tại km7, đường quốc lộ 1B Thái Nguyên – Lạng Sơn). Đây là một trạm có nhiệm vụ chốt giữ, ngăn chặn góp phần bảo vệ rừng gỗ quý hiếm vùng núi đá cánh cung Bắc Sơn, một điểm nóng trong hoạt động của lực lượng chống lại bọn lâm tặc phá rừng. Vào một buổi chiều, anh ngồi ở phòng làm việc của Trạm nhìn ra, thấy hai người trên một chiếc xe máy đi rất chậm, họ có vẻ chăm chú nhìn vào trạm. Đi qua trạm chừng 500m , chiếc xe máy chở hai người đột ngột quay ngược chiều trở lại, khi qua trạm, hai người ấy lại tiếp tục tăm tia vào trạm. Một lúc sau có người đi bộ cũng lảng vảng ở trên đường trước trạm cũng với những động thái như vậy. Linh tính nghề nghiệp mách bảo anh chắc có một toan tính nào đó của bọn lâm tặc. Chúng đang đi tìm cách móc nối với kiểm lâm viên, hoặc lợi dụng sơ hở đêm tối, tạo thời cơ để xe gỗ lậu phóng qua trạm. Mọi hoạt động của những người này không qua khỏi đôi mắt của người Trạm trưởng. 21h đêm, anh vẫn ngồi trên chiếc ghế tựa cạnh chốt mà vẫn chưa gặp một xe chở lâm sản nào có thể xác định là của những người có biểu hiện tăm tia ở buổi ban chiều. Chắc bọn này vẫn đang ẩn náu ở đâu đó. Anh lệnh cho Quảng, người làm cùng ca chuẩn bị xe máy và công cụ hỗ trợ sẵn sàng chở anh. Trong lúc nghĩ vậy thì xuất hiện ánh đèn pha xe máy từ hướng Võ Nhai về đến gần barrie thì lập tức quay lại. Trên xe có hai người. Anh nghĩ ngay nó là bọn ban chiều đã tăm tia anh và lệnh cho Quảng nổ máy xe. Lập tức xe uyn biển số 20B-0267 bám đuổi bọn chúng. Anh nhắc Quảng phải giữ khoảng cách để chúng không phát hiện được mình đang bám đuổi và mình sẽ không bị cắt đuôi. Cứ như thế, hai đồng đội, hai chú cháu, một già, một trẻ lặng lẽ bám theo sau chiếc xe máy chạy trước. Khi đến điểm cách trạm khoảng 10 km, chúng rẽ vào con đường dân sinh (bên phải đường vào là hàng rào dây thép gai của đơn vị quân đội đã lâu không còn lực lượng đồn trú, bên trái là vườn cây của dân, không có nhà ở, bọn chúng đã biết tìm một điểm hoang vắng để ẩn náu trong đêm). Để giữ bí mật, anh bảo Quảng tắt đèn xe, lợi dụng đèn của chúng để bám theo. Khi xe máy của chúng dừng lại bên cạnh chiếc ô tô, một tên nói:“Đ.. đi được đâu chúng mày ạ! Lão già vẫn ở trạm canh chốt”. Ngay lúc đó hai chiến sĩ kiểm lâm đã đến sau lưng bọn chúng, xe máy anh đỗ ngay đầu xe ô tô. Anh nói: “Lão già đã rời khỏi chốt và có mặt ở đây rồi”. Anh nói Quảng bật đèn pha xe máy chiếu thẳng vào ô tô. 4 người trên ô tô nhảy xuống cùng hai người đi xe máy là 6 người vây quanh hai chú cháu anh. Anh yêu cầu cho kiểm tra hàng hóa trên xe. Do quá bất ngờ nên bọn chúng không kịp bắt bẻ để chống đối lệnh. Anh lệnh cho Quảng ra phía sau kiểm tra. Bọn chúng tỏ vẻ lo sợ, nói với anh Thảng: “Xin ông thương và tha cho chúng con lần này, chúng con sẽ tạ ơn ông”. Quảng trở lại đầu xe: “Báo cáo chú, trên thùng xe đầy ắp gỗ nghiến xẻ”. Biết căng với bọn này sẽ hỏng việc mà còn bất lợi cho mình và diễn biến cũng không lường được khi thực lực đôi bên quá chênh lệch. Chúng có 6 thanh niên trẻ khỏe, bên mình chỉ có một già, một trẻ, một súng hơi cay đã quá cũ, hơn nữa khi giáp mặt nhau thì dù súng còn mới cũng không thể sử dụng được mà hiện trường lại là nơi hoang vắng như vậy. Anh nhẹ nhàng nói: “Các anh cứ đưa xe hàng về trạm và giải quyết thế nào thì sẽ thống nhất với nhau ở đó”. Biết anh Thảng đã nói vậy là khó có sự thay đổi, chúng quay sang vuốt ve Quảng để mua chuộc và nhờ Quảng thuyết phục anh. Chúng đưa ra một mức giá 10 triệu đồng , rồi 20 triệu đồng. Anh tuyên bố: “Nếu các anh không tuân thủ, tôi sẽ huy động lực lượng lên áp giải xe về trạm”. Biết không thuyết phục được hai chiến sĩ kiểm lâm, tên lái xe lẳng lặng lên ca bin, bật đèn pha, nổ máy. Anh Thảng lệnh cho Quảng lên thùng xe, còn mình đứng trước đầu xe để ngăn chặn không cho chúng chạy. Xe ô tô từ từ chuyển bánh. Anh biết, nếu rút súng xịt hơi cay lúc này sẽ không xử lý được, anh liền tiến đến sát đầu xe. Hai tay nắm chặt hai thanh sắt mặt nạ xe, sẵn sàng lấy cả thân mình chặn xe bọn lâm tặc. Một tên chạy ra tắt máy xe Uyn của Quảng và cùng hai tên đến dắt xe máy quăng xuống rãnh đường. Hai tên khác lao vào ôm eo anh để kéo anh ra khỏi xe của chúng nhưng hai bàn tay anh đã như hai gọng kìm sắt nắm chặt thanh sắt mặt nạ xe. Anh gồng mình lên với một nghị lực phi thường quyết không cho chúng chạy thoát chỉ đến khi tên thứ ba lao vào tiếp sức thì mới lôi được anh ra cùng với chiếc mặt nạ xe bị bật tung khỏi đầu xe. Hai tay anh vẫn không rời chiếc mặt nạ xe. Không hiểu sao với một con người mà cơ thể chỉ hơn 50Kg lại ở cái tuổi sắp nghỉ hưu mà lúc ấy anh lại có một sức mạnh phi thường như vậy. Chúng quẳng anh xuống rãnh đường cạnh chiếc xe Uyn. Anh nằm đè lên chiếc mặt nạ xe. Chúng nhanh chóng leo lên thùng xe kéo Quảng xuống, đẩy Quảng ngã xuống rãnh đường rồi tất cả vội vã lên ca bin cho xe tháo chạy. Có lẽ do quá vội vàng, nên chúng không để tâm tới chiếc mặt nạ xe đang còn trong tay anh. Chiếc xe chở gỗ của bọn lâm tặc lao đi trong đêm. Thật bất ngờ và không khỏi bàng hoàng trước sự việc mà bọn lâm tặc liều lĩnh thực hiện. Chúng cậy thế đông người, trẻ khỏe, lợi dụng đêm tối để tấn công hai chiến sĩ kiểm lâm rồi phóng xe bỏ chạy. Anh bình tĩnh trở lại, trấn an tinh thần Quảng rồi nói với Quảng tìm chỗ giấu ngay chiếc mặt nạ xe, đề phòng chúng nghĩ ra và quay lại. Lúc này anh đã nghĩ đến việc chiếc mặt nạ xe chính là vật chứng để đấu tranh với bọn tội phạm. Chiếc xe máy đã bị cướp mất chìa khóa nên không nổ máy được nữa. Căng thẳng và mệt mỏi, đành để xe máy lại, hai chú cháu quốc bộ ra đường quốc lộ 1B. Đi được khoảng 2 KM đến Nhà máy xi măng La Hiên để nhờ điện thoại báo cáo về lãnh đạo Chi cục. Nhưng thật thất vọng khi người trực nhà máy xi măng La Hiên từ chối vì lý do: điện thoại nhà máy, người ngoài không được sử dụng. Anh Thảng chợt nghĩ, nhiều lần anh đã cùng đồng đội phát hiện và thu giữ gỗ lậu được cất giữ, ẩn náu tại khu vực này, cả trong và ngoài hàng rào nhà máy. Có lẽ vì vậy mà họ không cho nhờ điện thoại cũng là điều dễ hiểu. Quá thất vọng với người của Nhà máy lại cũng thấm mệt vì sức khỏe yếu lại vừa vật lộn với bọn lâm tặc, đã phải huy động đến trên cả khả năng sức lực của mình, anh động viên Quảng chạy bộ lên bưu điện La Hiên cách đó khoảng 4 KM để báo về cơ quan. Dưới ánh đèn bảo vệ cổng nhà máy, Quảng nhìn vào người chú, người đồng đội, người chỉ huy, trong lòng đầy cảm phục như được truyền thêm sức mạnh, Quảng vui vẻ nhận lệnh: Vâng; Chú mỏi rồi để mình cháu đi, chú cứ ngồi nghỉ ở đây chở cháu. Nhìn quảng đi như chạy, anh không khỏi mủi lòng vì không thể đi cùng Quảng được nhưng từ những bước chân đi trong đêm với đầy nhiệt huyết trách nhiệm thoắt đã biến vào trong bóng tối. Anh lại thấy rất yên lòng với đồng đội. Khoảng hơn 2h đêm hôm ấy (ngày 06-9-1999), tôi nhận được điện thoại của Quảng: “Chú à, cháu Quảng đây! Hiện cháu gọi từ Bưu điện La Hiên để báo cáo với chú…( Quảng báo cáo văn tắt sự việc xảy ra). Giờ chúng bỏ lại chiếc mặt nạ xe và tháo chạy về phía Võ Nhai”. Lúc ấy, với trách nhiệm là Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm, tôi rất cảm động và cảm phục về những người đồng đội của mình, vì sự nghiệp bảo vệ rừng mà vất vả trong đêm tối như thế này để ngăn chặn bọn lâm tặc phá hoại. Tôi vội nói: “Tôi rất hoan nghênh tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm của hai đồng chí. Bây giờ, chú cháu anh phải giữ bằng được chiếc mặt nạ xe làm bằng chứng, vật chứng để đấu tranh với bọn lâm tặc. Tôi sẽ cử ngay lực lượng đến hỗ trợ các anh. Khi có lực lượng truy đuổi đến thì giao lại chiếc mặt nạ xe cho họ mang về”. Ngay sau đó, tôi huy động hai cánh quân do Nguyễn Văn Lệ đội trưởng đội cơ động chỉ huy, đi theo đường Khe Mo- La Hiên- Võ Nhai. Một cánh quân do Đinh Thanh Hải trưởng phòng pháp chế chỉ huy, dùng cả ô tô và tổ cơ động của hạt kiểm lâm huyện Đồng Hỷ đi theo đường 1B hướng Bắc Sơn- Lạng sơn, qua trạm lấy chìa khóa xe Uyn dự phòng của Quảng để đưa xe máy về. Và không quên nhắc cả hai đoàn trên đường đi phải chú ý các ngách hai bên đường, có thể chúng còn ẩn náu ở đó. Gần 4h sáng, cánh quân của Đinh Hải báo về đã bắt được chiếc xe chở gỗ khác ở giáp ranh Võ Nhai và Bắc Sơn. Tôi quyết định cho Đinh Hải áp giải xe gỗ đó về Trạm Hóa Trung gần nhất, không đưa về Chi cục, đề phòng đồng bọn của chúng giải vây cho nhau thì rất nguy hiểm. Thực tế đã có lần diễn ra như vậy. Trời sáng, cả hai đoàn đều có mặt ở Trạm. Tuy đối tượng cần truy tìm vẫn chưa thấy, nhưng lại bắt được đối tượng khác, nên khí thế vẫn còn nguyên vẹn trong anh em. Tôi tiếp tục chỉ đạo các hạt kiểm lâm Đồng Hỷ, Võ Nhai, bằng lực lượng của mình: tổ cơ động, kiểm lâm địa bàn xã, kiểm tra trên toàn địa bàn của mình để truy tìm chiếc xe không có mặt nạ. Đơn vị nào bắt được chiếc xe đó thì lập biên bản tại chỗ và đưa về trạm Hóa Trung. Còn đội hình của đội trưởng cơ động Lệ thì ngược lại hướng Võ Nhai- Bắc Sơn tiếp tục truy tìm. Quả nhiên, qua La Hiên thì đội quân của Nguyễn Văn Lệ gặp chiếc xe không mặt nạ đang trên đường về Thái Nguyên. Lệ lệnh cho đồng chí Cường lái xe giảm tốc độ để đối đầu với xe của chúng, đồng thời phất cờ hiệu lệnh yêu cầu chiếc xe trên dừng lại. Lúc đó vào khoảng 8 h sáng ngày 7-9-1999. Chiếc xe không mặt nạ dừng lại. Lệ yêu cầu lái xe xuống xe để làm việc. Người lái xe nhảy xuống đường và nói luôn: “ Chúng tôi vi phạm gì mà các anh bắt dừng xe và yêu cầu làm việc”. Chúng đã tẩu tán gỗ, trên xe không có gì, nên nghĩ là không có bằng chứng gì đề kiểm lâm có thể bắt được. Lệ tỏ vẻ dứt khoát: “ Không phải nói nhiều, các anh cứ đánh xe về trạm Kiểm soát Lâm sản Hóa Trung sẽ có câu trả lời cho các anh”. Lệ nói tiếp: Nếu biết điều thì đừng có chống đối. Bây giờ các anh theo xe chúng tôi. Lệ lệnh cho Cường lái xe quay đầu về Thái Nguyên. Chiếc xe của bọn chúng cũng chậm chạp theo sau. Lệ nhắc Cường giữ khoảng cách hai xe để đề phòng: hoặc chúng quay đầu chạy trốn, hoặc chúng tăng tốc đột ngột tông vào xe mình. Luôn phải chủ động đối phó kịp thời. Bọn lâm tặc đã từng biết rõ danh tiếng đội trưởng Lệ, quả đấm thép của lực lượng kiểm lâm thời kỳ đó. Hơn nữa giữa thanh thiên bạch nhật, chúng không giám chống đối như đêm qua, nên ngoan ngoãn chấp hành. Ngay khi bắt được chiếc xe của bọn lâm tặc đã chống đối và tháo chạy, Lệ đã dùng điện thoại di động điện về cho tôi (thời điểm đó cả lực lượng chỉ có Chi cục trưởng và Đội trưởng cơ động được trang bị điện thoai di động). Tôi rất mừng và chờ đợi. Khoảng một tiếng sau, Lệ gọi điện báo cáo tiếp: Đã áp tải xe 20K -2539 về đến Trạm rồi. Tôi điện ngay cho chị Kiều Thị Xuân, phó chủ tịch UBND huyện Đồng Hỷ phụ trách mảng công việc này và đề nghị chị huy động cả công an, Viện Kiểm sát cùng đến Trạm để thông nhất phối hợp chỉ đạo xử lý vụ việc theo đúng quy chế phối hợp giữa các bên trong công tác quản lý bảo vệ rừng trên địa bàn. Tôi và Đinh Hải, trưởng phòng pháp chế đến Trạm, nhìn nét mặt anh em ở đó ai cũng đều vui tươi phấn khởi vì đây là một thắng lợi lớn trong cuộc đấu tranh với bọn lâm tặc. Đoàn của Huyện Đồng Hỷ cũng đến kịp thời. Mọi người đều nhìn thấy chiếc xe tải đỗ ở sân, đầu xe trống toang hoác. Vào trong phòng làm việc, Chị Xuân nhìn anh Thảng rồi hỏi: “ Anh Thảng ơi! Mặt nạ xe đâu?” . Anh Thảng vội vào phòng mình, hai tay bê chiếc mặt nạ xe biển số 20K-2539 trước ngực mình để mọi người cùng xem. Chị Xuân phản ứng rất nhanh, rất tự nhiên: đúng rồi, sự thật một trăm phần trăm phải không các anh? Mọi người nhìn anh Thảng với dáng người xương xương, da hơi đen, tuổi cũng đã cao, trong lòng đầy cảm phục. Một cuộc họp được tổ chức kịp thời để nghe các chiến sĩ kiểm lâm báo cáo cụ thể cuộc truy bắt xe lâm tặc. Mọi người đều được chứng kiến việc bọn lâm tặc không từ một thủ đoạn nào để phá rừng, buôn bán gỗ trái phép và chống người thi hành công vụ. Các cán bộ nghiệp vụ bắt tay ngay vào việc để tiến hành điều tra, lấy lời khai của đương sự. Gần trưa bên công an huyện điện cho tôi: bọn lâm tắc vẫn ngoan cố, không chịu nhận tội. Công an huyện đành phải quyết định đưa những người này về tạm giữ tại công an huyện. Đến 15h cùng ngày, tôi nhận được điện, bọn chúng đã nhận tội. Mọi người cùng chứng kiến việc lắp lại chiếc mặt nạ vào đầu xe. Sau khi lắp hoàn chỉnh, hai chiến sĩ cảnh sát điều tra, trai trẻ, khỏe mạnh là vậy, đã dùng hết sức lực của mình, hợp lực cùng kéo chiếc mặt nạ ra mà không thể nào bật ra được. Họ đều cảm phục anh Thảng. Vụ việc trên đã được công an khởi tố vụ án hình sự: Buôn bán vận chuyển lâm sản trái phép và chống người thi hành công vụ. Tòa án huyện Đồng Hỷ tuyên phạt 6 tháng cải tạo giam giữ đối với tên Thái, đứng đầu bọn lâm tặc và tịch thu 5,134 m3 gỗ nghiến xẻ và 1 ste bìa bắp gỗ quý hiếm. Tên Thái đã cúi đầu nhận tội và khẩn khoản xin được giảm nhẹ để khắc phục hậu quả và cam kết không tái phạm. Mặc dù đến với phiên toà ngoài tư cách là người bị hại do hành vi chống người thi hành công vụ mà mới đêm nào đó giữa anh với bị cáo còn là hai chiến tuyến (một mất một còn). Còn có tư cách đại diện bị hại của nhà nước để đấu tranh với tội buôn bán vận chuyển lâm sản trái phép. Nhưng tại phiên toà này đã không được nhắc đến, anh cũng rất buồn lòng nhưng hôm nay thấy thái độ của bị cáo như vậy anh lại thấy mủi lòng. Trước tòa anh đã xin cho Thái hưởng án treo thay vì cải tạo giam giữ. Hội đồng xét xử đã chấp thuận. Một thời gian sau, tôi có tâm sự, báo cáo lại câu chuyện này cho đồng chí Cục trưởng Cục Kiểm lâm nghe. Ông giật mình nói với tôi: “Sao anh không làm báo cáo thành tích lên để Cục tặng thưởng danh hiệu thi đua cao nhất cho anh Thảng?”. Tôi sững sờ trước câu nói của Cục trưởng. Cứ nghĩ bọn lâm tặc đã phải trả giá là xong rồi và công việc lại tiếp tục cuốn hút cho nên có phần sao nhãng như người vô tâm. Đáng lý ra anh Thảng phải được trên khen thưởng nóng kịp thời xứng đáng cho anh mới là đúng, chỉ vì tôi không nghĩ đến báo cáo thành tích của anh lên cấp trên, vì vậy mà anh phải chịu thiệt thòi. Hãy thứ lỗi cho tôi anh Thảng, người bạn, người đồng đội, đồng niên mà tôi yêu quý. Sau ngày anh Thảng nghỉ hưu được một năm, nhân dịp kỷ niệm 30 năm ngày thành lập lực lượng kiểm lâm 21-5-2003, anh được Chi cục Kiểm lâm Thái nguyên mời đến dự và nhận Huân chương lao động hạng ba. Tôi mới thấy lòng thanh thản được phần nào. Gần đây, tôi về quê hương anh ở vùng quê lúa xã Đồng Sơn, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định để thăm anh. Gia đình anh vẫn ở ngôi nhà cấp 4 đơn sơ. Nội thất trong nhà chẳng có gì đáng kể. Giữa nhà có bàn thờ gia tiên. Phía dưới trước bàn thờ là bộ bàn ghế Salon mây. Hai bên, hai chiếc giường gỗ thường, đặc trưng của vùng quê. Anh đã già hơn trước nhiều. Gia đình cũng chẳng khá giả gì. Tôi áy náy vô cùng. Anh cười rất to nói với tôi: “Ông áy náy làm gì. Nếu tôi giầu có bằng những của ăn đút lót, hối lộ thì tôi bây giờ không còn là tôi nữa. Ông có biết cái quý nhất của con người là gì không? Theo tôi, đó là danh dự và niềm tự hào vì được bạn bè và đồng chí yêu quý. Ông có thấy điều đó không? Tôi nắm chặt tay anh Thảng không muốn rời. 
                                                                                                            
Tin khác:
 Thái Nguyên chủ động phòng, chống cháy rừng mùa khô hanh (09/11/2018)
 Cứu hộ thành công 2 cá thể Gấu ngựa  (23/08/2018)
 Chi cục Kiểm lâm thăm, tặng quà gia đình chính sách nhân dịp 27/7  (25/07/2018)
 Đội Kiểm lâm cơ động và PCCCR thực hiện tốt nhiệm vụ 6 tháng đầu năm 2018 (23/07/2018)
 Huấn luyện PCCC và cứu hộ cứu nạn năm 2018  (05/07/2018)
 Hội nghị đánh giá kết quả thực hiện công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng vùng giáp ranh (05/07/2018)
 Gặp mặt kỷ niệm 45 năm ngày thành lập lực lượng Kiểm lâm Việt Nam (21/5/1973 – 21/5/2018) (25/05/2018)
 Kiểm lâm Thái Nguyên thi đua lập thành tích chào mừng kỷ niệm 45 năm ngày thành lập lực lượng Kiểm lâm Việt Nam (23/05/2018)
 THĂM VÀ TẶNG QUÀ GIA ĐÌNH LIỆT SỸ NHÂN NGÀY THÀNH LẬP LỰC LƯỢNG KIỂM LÂM VIỆT NAM (22/05/2018)
 Chi cục Kiểm lâm bàn giao vật liệu nổ bị hỏng, hết hạn sử dụng cho Công an  (04/05/2018)
 Bài dự thi tìm hiểu lịch sử 80 năm Đảng bộ tỉnh Thái Nguyên (1936 - 2016) (04/05/2018)
 Chi cục Kiểm lâm Thái Nguyên tổ chức Hội nghị khảo sát thực tế xây dựng Nghị định về Kiểm lâm và Lực lượng chuyên trách bảo vệ rừng (24/04/2018)
 CHI CỤC KIỂM LÂM THÁI NGUYÊN TRIỂN KHAI THỰC HIỆN NGHỊ QUYẾT TRUNG ƯƠNG 6 KHÓA XII VỀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ TIẾP TỤC ĐỔI MỚI, SẮP XẾP TỔ CHỨC BỘ MÁY CỦA HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ TINH GỌN, HOẠT ĐỘNG HI (12/04/2018)
 CHI CỤC KIỂM LÂM THÁI NGUYÊN VẬN ĐỘNG NGƯỜI DÂN TỰ NGUYỆN GIAO NỘP GẤU NUÔI CHO CƠ QUAN NHÀ NƯỚC (10/04/2018)
 CHI CỤC KIỂM LÂM TỔ CHỨC KIỂM TRA HIỆN TRƯỜNG VÀ CHẤT LƯỢNG GIỐNG CÂY TRỒNG LÂM NGHIỆP ĐẢM BẢO KẾ HOẠCH TRỒNG RỪNG NĂM 2018 (26/03/2018)

txt=No%20item%20selected